Con thành đạt, giàu có nhưng chỉ biết chê bai, bắt lỗi cha mẹ

Anh chị thường xuyên la mắng, bắt lỗi cha mẹ già, khiến người mẹ buồn bã, áp lực nặng nề mỗi khi nghe tin con về.

Chị là phó khoa của một trường đại học. Anh là trưởng phòng của một công ty lớn. Hai người có cuộc sống vạn người mơ với thu nhập tốt. Thỉnh thoảng, ngày nghỉ hoặc lễ tết, anh chị lại lái ô tô về quê thăm cha mẹ.

Cùng với niềm tự hào khi thấy con mình là những người thành đạt, có địa vị trong xã hội, cảm thấy công sức nuôi con được đền đáp, ông bà lại có nhiều nỗi lo lắng khi con về thăm. Anh chị gọi báo sắp về, ông bà lập tức đi lại kiểm tra chỗ này, xem xét chỗ khác mong vừa mắt, vừa ý các con.

Lần nào cũng vậy, hễ về đến nhà là chị than phiền, chì chiết cha mẹ vì “tội” luộm thuộm, ăn dơ ở bẩn, bừa bộn… Chị thường mắng cha mẹ “nói hoài mà không chịu sửa đổi” rồi lo vi khuẩn, virus sẽ lây bệnh cho con, cháu.

Mặc cho cha mẹ giải thích rằng cuộc sống ở quê là thế, gia đình lại làm nông nghiệp, nên nhà cửa có bừa bộn, chị vẫn chẳng chấp nhận.

Con cái muốn thay đổi cuộc sống của cha mẹ như báo hiếu nhưng thành... bất hiếu
Chị luôn miệng chê bai cha mẹ già ăn dơ ở bẩn, cửa nhà bừa bộn…

“Bao năm nay, cha mẹ sống vậy có sao đâu. Ngày nhỏ các con cũng ăn ở thế này mà vẫn lớn khôn đó”, mẹ chị cố giải thích. Nhưng càng nghe bà nói chị càng cảm thấy khó chịu. Khổ nhất là đến bữa cơm. Khi chiếc chiếu cói được trải ra, mâm cơm được dọn lên trước hiên nhà, mọi người chưa kịp vui thì anh săm soi từng cái chén, đôi đũa.

Anh còn lật chiếc chiếu lên, hỏi mẹ bao lâu rồi không giặt. Anh không ngại lớn tiếng giảng giải, rằng thời buổi bây giờ không như ngày xưa đâu, sống phải sạch sẽ, không thì sẽ bệnh này bệnh khác.

Chưa hết. Khi đám trẻ chuẩn bị ngồi ăn, chị lật từng con cá, miếng thịt vặn vẹo rằng tại sao nó không tươi, rằng thời buổi bây giờ phải mua thực phẩm sạch mới an tâm, ăn uống thế này có ngày bệnh chết. Nghe vậy, ông lặng lẽ buông đũa đứng dậy. Bà ngồi ăn nhưng hình như bà khóc. Không những ý kiến chuyện ăn ở, anh chị còn muốn cha mẹ thay đổi cách sống.

Ông bà tưởng đâu khi con cái lớn khôn thành đạt thì được báo hiếu, được an hưởng tuổi già. Không ngờ rằng, ở tuổi gần đất xa trời ông bà lại phải chịu áp lực nặng nề từ con cháu.

Có lúc, vì quá giận, bà mắng: “Tao nuôi tụi bây ăn học thành đạt, giờ lớn rồi về đây dạy dỗ, lên án, chỉ trích tao à? Tao chịu hết nổi rồi!”. Nhưng dường như sự phản kháng yếu ớt của bà chẳng khiến anh chị mảy may nghĩ lại hay ít ra là thấy mình quá đáng. Vẫn những lần về quê và trách mắng cha mẹ, vẫn những lời bỉ bôi, chê bai khiến ông bà ngậm ngùi.

Người em gái út sống cùng cha mẹ đã nhiều lần phẫn nộ bật khóc, yêu cầu anh chị phải tôn trọng cuộc sống của cha mẹ. Cô nói rằng, anh chị sống ở thành phố, đầy đủ tiện nghi, ăn uống sang trọng là tiêu chuẩn của gia đình anh chị nhưng khi về nhà cha mẹ cần phải tôn trọng “lối sống” ở đây, đừng tỏ ra mình giỏi giang, hiểu biết để áp đặt phải thế này thế kia. Thế nhưng, anh chị bỏ ngoài tai. Hai người vẫn tiếp tục cho rằng cha mẹ thiếu hiểu biết và cần phải thay đổi.

Thời gian sau này, bà đau ốm liên miên, sức khỏe ngày càng giảm sút, lại thêm chứng mất trí nhớ. Còn ông được chẩn đoán mắc bệnh ung thư vòm họng giai đoạn cuối.

Ít lâu sau bà qua đời. Sức khỏe ông ngày càng suy kiệt vì hóa trị. Anh chị bắt đầu hối hận vì cách mình đối xử với cha mẹ trước đây.

Bây giờ, mỗi lần về thăm nhà, thắp hương trên bàn thờ mẹ, lòng anh chị lại day dứt khôn nguôi. Giá như…

Thanh Vạn